10 Cầu Thủ Nhật Bản Thất Bại Khi Xuất Ngoại Mùa Đông

10 Cầu Thủ Nhật Bản Thất Bại Khi Xuất Ngoại Mùa Đông

Không giống kỳ chuyển nhượng mùa hè, các cầu thủ gia nhập đội bóng mới có nhiều thời gian để tập làm quen và thích nghi, các thương vụ mùa đông thường mang tính chất “chữa cháy“, đòi hỏi cầu thủ phải ngay lập tức làm quen với triết lý mới.

Không ít ngôi sao trên thế giới đã thất bại trong việc hòa nhập khi gia nhập CLB mới vào giữa mùa giải, dù họ sở hữu tài năng và danh tiếng. Và với các cầu thủ Nhật Bản, thách thức ấy thậm chí còn lớn hơn, khi rào cản ngôn ngữ, văn hóa và cường độ thi đấu tại châu Âu luôn là phép thử khắc nghiệt.

Hãy cùng Bóng Đá Châu Á điểm qua danh sách 10 thương vụ chuyển nhượng mùa đông thất bại của Nhật Bản.

10 Cầu Thủ Nhật Bản Thất Bại Khi Xuất Ngoại Vào Kì Chuyển Nhượng Mùa Đông

10. Kyogo Furuhashi (Celtic → Stade Rennes)

Khoảng một năm trước, Kyogo Furuhashi rời Celtic để gia nhập Stade Rennes với kỳ vọng tạo ra bước ngoặt lớn trong sự nghiệp, nhưng thực tế lại trở thành một thương vụ thất bại.

Từ một tiền đạo tiềm năng cho bóng đá Nhật Bản, Furuhashi giờ đã không còn chỗ đứng ở ĐTQG.
Từ một tiền đạo tiềm năng cho bóng đá Nhật Bản, Furuhashi giờ đã không còn chỗ đứng ở ĐTQG. Ảnh: BBC

Gia nhập Celtic từ Vissel Kobe vào mùa hè 2021, Furuhashi nhanh chóng vươn lên trở thành một trong những tiền đạo xuất sắc nhất lịch sử giải VĐQG Scotland. Ở mùa giải 2022/23, anh giành danh hiệu Vua phá lưới Scottish Premiership và được bầu chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất mùa. Trong 3 năm rưỡi khoác áo Celtic, Furuhashi ra sân 165 trận chính thức, ghi 85 bàn và có 19 kiến tạo, những con số vượt trội giúp anh được xem là gương mặt tiêu biểu của cả giải đấu.

Tháng 1 năm ngoái, Furuhashi gia nhập Stade Rennes với mức phí chuyển nhượng lên tới 12 triệu euro. Tuy nhiên, mọi thứ nhanh chóng đi chệch hướng khi Rennes thay đổi HLV ngay sau thời điểm anh cập bến.

Furuhashi chỉ được ra sân 6 trận, tổng cộng vỏn vẹn 120 phút, hoàn toàn không đủ để anh thích nghi hay khẳng định bản thân. Từ vị thế ngôi sao tại Celtic, anh dần biến mất khỏi các kế hoạch chuyên môn của Rennes.

Theo dữ liệu từ Transfermarkt, giá trị chuyển nhượng của Furuhashi đã giảm từ 12 triệu euro (tháng 12/2024) xuống còn 9 triệu euro chỉ sau 6 tháng, phản ánh rõ ràng sự sa sút về mặt vị thế.

Mùa hè 2025, tiền đạo sinh năm 1995 tiếp tục tìm kiếm cơ hội mới khi chuyển sang Birmingham City tại Championship, nhưng vẫn chưa ghi được bàn thắng nào tại giải đấu.

Lần gần nhất Furuhashi được triệu tập lên đội tuyển Nhật Bản là vào tháng 3/2025, trong khuôn khổ vòng loại cuối World Cup 2026 khu vực châu Á. Nếu thương vụ chuyển nhượng sang châu Âu diễn ra suôn sẻ, anh hoàn toàn có thể là một ứng viên sáng giá cho suất dự World Cup, nhưng ở thời điểm hiện tại, những kỳ vọng đó gần như đã không còn được nhắc tới.

9. Hiiro Komori (JEF United Chiba→Sint-Truidense)

Hiiro Komori lựa chọn thử thách châu Âu vào mùa đông năm ngoái, nhưng chỉ sau 6 tháng đã phải trở lại Nhật Bản.

Gia nhập JEF United Chiba với tư cách tân binh tốt nghiệp đại học năm 2023, Komori lập tức ghi dấu ấn với 13 bàn thắng tại J2 ngay mùa chuyên nghiệp đầu tiên. Sang năm 2024, anh bùng nổ mạnh mẽ với 23 bàn thắng, giành danh hiệu Vua phá lưới J2.

Phong độ đó giúp Komori được đánh giá rất cao và tháng 1/2025 chuyển sang châu Âu theo dạng cho mượn, khoác áo Sint-Truiden tại giải VĐQG Bỉ. Tuy nhiên, thực tế tại châu Âu lại vô cùng khắc nghiệt khi anh chỉ ra sân 5 lần với tổng cộng 17 phút thi đấu và không ghi được bàn thắng nào.

Phong độ kém cỏi buộc Komor trở về Nhật Bản để gia nhập Urawa Reds vào mùa hè. Dù có phong độ khá tốt ở thời điểm ban đầu với 4 bàn thắng sau 5 trận, Hiiro Komori gặp một vài chấn thương ở thời điểm sau đó, và buộc phải nghỉ thi đấu dài hạn. Điều này đồng nghĩa với việc anh chắc chắn sẽ lỡ giai đoạn đầu của Meiji Yasuda J1 100 Year Vision League, khởi tranh vào tháng 2.

8. Fuki Yamada (Kyoto Sanga F.C.→ Nacional)

Kaede Yamada, trưởng thành từ lò đào tạo của Kyoto Sanga F.C., từng có giai đoạn thi đấu rất nổi bật trong màu áo Tokyo Verdy theo dạng cho mượn ở mùa giải 2024. Nhờ phong độ đó, tháng 1/2025 anh quyết định thử sức tại châu Âu khi chuyển sang khoác áo Nacional (Bồ Đào Nha), với kỳ vọng tạo ra bước ngoặt lớn trong sự nghiệp.

Tuy nhiên, hành trình ra nước ngoài của Yamada đã khép lại chỉ sau 6 tháng. Trong tổng số 13 trận tại giải VĐQG Bồ Đào Nha, anh chỉ được đá chính 7 lần, con số không đủ để tạo dấu ấn rõ nét.

Sáu tháng sau, Yamada quyết định trở lại Kyoto Sanga F.C. giữa mùa giả. Tuy nhiên, ngay cả khi trở lại J-League, cơ hội ra sân của cầu thủ sinh năm 2001 vẫn rất hạn chế, khi chỉ đá chính 2 trong tổng số 12 trận, và không thể hiện được nhiều trong quỹ thời gian ít ỏi trên sân.

7. Yuki Kobayashi (Vissel Kobe→ Celtic)

Yuki Kobayashi, sản phẩm trưởng thành từ lò đào tạo của Vissel Kobe, từng được xem là một trong những trung vệ trẻ giàu tiềm năng của bóng đá Nhật Bản. Sau các quãng thời gian thi đấu theo dạng cho mượn tại FC Machida Zelvia và Yokohama FC, anh vươn lên trở thành trụ cột của Vissel Kobe ở mùa giải 2022.

Là một trong những hậu vệ hiếm hoi có thể chơi tốt chân trái, Kobayashi nhanh chóng lọt vào tầm ngắm của các CLB châu Âu. Tháng 1/2023, anh chuyển sang khoác áo Celtic, đội bóng giàu truyền thống của Scotland.

Trong mùa giải 2022/23, Kobayashi gia nhập giữa chừng và ra sân 7 trận chính thức. Với một cầu thủ mới 22 tuổi, đây được xem là bước khởi đầu khá tích cực. Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi hoàn toàn trước mùa giải kế tiếp, khi Celtic thay đổi HLV.

Ở mùa giải 2023/24, Yuki không có bất kỳ lần ra sân chính thức nào, thậm chí không thường xuyên có tên trong danh sách đăng ký thi đấu. Để cứu vãn sự nghiệp, mùa hè 2024 Kobayashi chuyển hẳn sang Portimonense, đội bóng vừa xuống chơi tại giải hạng Nhì Bồ Đào Nha. Tại đây, anh tìm lại được sự ổn định, trở thành lựa chọn thường xuyên và thi đấu xuyên suốt cả mùa giải.

Đến mùa hè 2025, trung vệ người Nhật tiếp tục thử sức ở một môi trường mới khi gia nhập Jagiellonia Białystok, CLB thuộc giải VĐQG Ba Lan. Anh khởi đầu mùa giải với vị thế đá chính, nhưng từ cuối tháng 9, cuộc cạnh tranh vị trí trở nên khốc liệt hơn, khiến Kobayashi dần phải làm quen với băng ghế dự bị.

Giải VĐQG Ba Lan dự kiến trở lại vào cuối tháng 1, sau quãng nghỉ đông dài hơn so với nhiều giải đấu lớn tại châu Âu. Khoảng thời gian này có thể trở thành cơ hội quan trọng để Yuki Kobayashi tái khẳng định giá trị, giành lại vị trí và tiếp tục hành trình khẳng định mình tại châu Âu.

6. Hotaru Yamaguchi (Cerezo Osaka → Hannover)

Là cầu thủ trụ cột của Cerezo Osaka, Hotaru Yamaguchi có nhiều năm gây dựng tiếng tăm tại J-League, và thậm chí là một trong những ngôi sao J-League hiếm hoi được tin tưởng sử dụng tại World Cup 2014.

Gia nhập Hannover 96 là một bước lùi trong sự nghiệp của Hotaru Yamaguchi.
Gia nhập Hannover 96 là một bước lùi trong sự nghiệp của Hotaru Yamaguchi. Ảnh: Footballchannel

Tháng 1/2016, Yamaguchi quyết định thử sức tại châu Âu, cụ thể là Hannover 96 tại Bundesliga. Thời điểm này, CLB đã có sẵn Hiroki Sakai và Hiroshi Kiyotake, khiến nhiều người tin rằng quá trình hòa nhập của anh sẽ thuận lợi. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Hannover rơi vào khủng hoảng phong độ nghiêm trọng, kết thúc lượt đi ở vị trí thứ 17. Hotaru Yamaguchi, dù được trao cơ hội, song không kịp thích nghi trong bối cảnh đội bóng đang cần điểm số để trụ hạng, và đang có phong độ kém cỏi, với 9 trận thua trong 10 vòng đấu tiếp theo đó.

Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Yamaguchi dính chấn thương nặng trong một trận đấu của đội tuyển Nhật Bản vào tháng 3, buộc anh phải khép lại mùa giải sớm.

Sau khi Hannover xuống hạng, Yamaguchi quyết định trở về Cerezo Osaka. Nhìn tổng thể, dù thử thách tại châu Âu không thành công, việc sớm quay về Nhật Bản đã giúp Hotaru Yamaguchi xây dựng một sự nghiệp vững chắc và trọn vẹn ở J-League, trở thành một trong những tiền vệ đáng nhớ của bóng đá Nhật Bản hiện đại.

5. Yosuke Ideguchi (Gamba Osaka→ Leeds United, Gamba Osaka→ Celtic)

Yosuke Ideguchi đã hai lần quyết định sang châu Âu trong sự nghiệp, nhưng cả hai chuyến phiêu lưu đều không mang lại kết quả như mong đợi. Đây là một ví dụ tiêu biểu cho những thử thách khắc nghiệt mà cầu thủ Nhật Bản phải đối mặt khi bước ra ngoài J-League.

Lần thử sức đầu tiên diễn ra vào tháng 1/2018, khi Ideguchi mới 21 tuổi và chuyển từ Gamba Osaka sang Leeds United, đội bóng đang thi đấu tại giả hạng Nhất Anh. Thời điểm đó, thương vụ này được xem là bước đi chiến lược nhằm giúp anh cạnh tranh suất dự World Cup 2018 trong màu áo đội tuyển Nhật Bản.

Tuy nhiên, Ideguchi không đáp ứng được điều kiện cấp giấy phép lao động tại Anh, buộc anh phải chuyển sang Cultural Leonesa (Tây Ban Nha) theo dạng cho mượn. Sáu tháng sau, Ideguchi trở lại Leeds nhưng không nằm trong kế hoạch của HLV Marcelo Bielsa. Anh tiếp tục được đem cho mượn sang Greuther Fürth (Đức) trước khi trở về Gamba Osaka vào mùa hè 2019, khép lại chuyến phiêu lưu châu Âu đầu tiên đầy dang dở.

Sau khi tái khẳng định giá trị tại J-League, Ideguchi một lần nữa sang châu Âu vào tháng 1/2022, lần này là trong màu áo Celtic. Lại một lần nữa, cầu thủ sinh năm 1996 cho thấy khả năng hòa nhập kém cỏi. Ideguchi chỉ ra sân 6 trận chính thức trong màu áo đội bóng Scotland, để rồi rời đi “không kèn không trống”.

Trường hợp của Ideguchi cho thấy rằng, để thành công ở châu Âu, năng lực chuyên môn thôi là chưa đủ. Khả năng thích nghi, thời điểm chuyển nhượng và cả yếu tố “duyên gặp gỡ” với HLV, môi trường thi đấu đều là những rào cản mà không phải cầu thủ nào cũng có thể vượt qua.

4. Kensuke Nagai (Nagoya Grampus → Standard Liege)

Kensuke Nagai từng có bước ngoặt lớn trong sự nghiệp khi rời Nagoya Grampus sang Standard Liège (Bỉ) vào tháng 1/2013, nhưng chuyến phiêu lưu này chỉ kéo dài vỏn vẹn 6 tháng.

Đội bóng nước Bỉ yêu cầu khả năng chơi bóng ở trình độ cao hơn, và cầu thủ sinh năm 1989 khi đó đã không thể đáp ứng yêu cầu. Mùa hè 2013, Nagai trở lại Nagoya theo dạng cho mượn, trước khi chuyển hẳn về Nhật Bản vào tháng 1/2015, chính thức khép lại hành trình châu Âu ngắn ngủi.

Nhìn lại toàn bộ sự nghiệp, có thể nói việc sớm rời châu Âu đã giúp Nagai xây dựng một chặng đường dài, ổn định và thành công tại J-League, thay vì tiếp tục mạo hiểm trong một môi trường không phù hợp với đặc điểm thi đấu của mình.

3. Kento Misao (Kashima Antlers → Santa Clara)

Kento Mikan gia nhập Santa Clara (Bồ Đào Nha) vào tháng 1/2023 với rất nhiều kỳ vọng, nhưng hành trình chinh phục châu Âu của anh đã không mang lại kết quả như mong đợi.

Dù không thành công tại châu Âu, song Kento Misao đã được nếm trái ngọt khi trở lại J-league
Dù không thành công tại châu Âu, song Kento Misao đã được nếm trái ngọt khi trở lại J-League. Ảnh: Gettyimages

Gắn bó với Kashima Antlers từ năm 2016, Misao từng là đội trưởng và được xem là một trong những tiền vệ xuất sắc nhất J-League. Vì vậy, quyết định xuất ngoại ở tuổi 26 được coi là bước tiến quan trọng trong sự nghiệp, đánh dấu khát vọng vươn tầm sự nghiệp.

Ban đầu, Mikan nhanh chóng giành suất đá chính tại Santa Clara, tuy nhiên đội bóng rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng với chuỗi 9 trận thua liên tiếp tại giải VĐQG. Phong độ sa sút của tập thể khiến anh dần mất vị trí trong đội hình xuất phát ở giai đoạn cuối mùa, và Santa Clara kết thúc mùa giải ở vị trí cuối bảng, phải xuống hạng. Mùa hè 2024, anh quyết định trở về Kashima Antlers, chính thức khép lại chương châu Âu.

Dù không thể tái hiện phong độ đỉnh cao tại châu Âu, nhưng sau khi trở lại J-League, Mikan từng bước lấy lại sự tự tin. Đặc biệt ở mùa giải 2025, anh hồi sinh mạnh mẽ, trở thành trụ cột tuyến giữa và góp công lớn giúp Kashima vô địch J-League lần đầu tiên sau 9 năm.

2. Tomoaki Makino (Sanfrecce Hiroshima → Cologne)

Cựu tuyển thủ Nhật Bản Tomoaki Makino từng thử sức tại châu Âu khi chuyển từ Sanfrecce Hiroshima sang Cologne vào tháng 1/2011, nhưng hành trình ấy chỉ kéo dài đúng 1 năm.

Trưởng thành từ lò đào tạo Sanfrecce Hiroshima, Makino được đôn lên đội một năm 2006 và trở thành trụ cột từ mùa 2008. Đến mùa giải 2010, anh lọt vào Đội hình tiêu biểu J-League, và ở tuổi 23, giá trị chuyển nhượng theo Transfermarkt đã chạm mốc 2 triệu euro.

Sau mùa 2010, Makino sang Đức và tham gia tập luyện cùng Borussia Dortmund và Hoffenheim, trước khi ký hợp đồng với Köln. Dẫu vậy, cầu thủ sinh năm 1987 đã không thể cạnh tranh được suất đá chính.

Dù ở lại Köln trong kỳ chuyển nhượng mùa hè, tình hình không hề cải thiện ở mùa giải kế tiếp. Trước thực tế đó, Makino quyết định tìm lối thoát bằng bản hợp đồng cho mượn sang Urawa Reds vào tháng 1/2012.

Trở về Nhật Bản, Makino nhanh chóng lấy lại phong độ và sự ổn định. Chỉ một năm sau, tháng 1/2013, Urawa chính thức mua đứt Makino từ Cologne, khép lại hành trình tại châu Âu ngắn ngủi nhưng mở ra giai đoạn thành công rực rỡ trong sự nghiệp của anh tại J-League.

1. Nakata Kōji (Kashima Antlers → Marseille)

Nakata Kōji từng gia nhập Marseille từ Kashima Antlers vào tháng 1/2005, nhưng hành trình chinh phục bóng đá Pháp của anh chỉ kéo dài đúng 1 năm.

Nakata Kōji khoogn thể cạnh tranh được suất đá chính tại Marseille.
Nakata Kōji khoogn thể cạnh tranh được suất đá chính tại Marseille. Ảnh: gettyimages

Nakata được Marseille chiêu mộ theo yêu cầu trực tiếp của HLV Philippe Troussier, người từng dẫn dắt tuyển Nhật tại World Cup 2002. Tin tưởng vào mối quan hệ thầy – trò, anh quyết định sang châu Âu thử sức, với kỳ vọng mở ra một chương mới trong sự nghiệp.

Ở giai đoạn đầu, Nakata có cơ hội ra sân trong vai trò hậu vệ trái, nhưng dần không thể cạnh tranh với các phương án chất lượng khác của Marseille khi đó. Bên cạnh đó, Marseille khi ấy sở hữu nhiều ngôi sao tấn công như Franck Ribéry và Samir Nasri, và họ ưu tiên những hậu vệ có khả năng hỗ trợ tốt, thay vì một cầu thủ thiên về cân bằng và kiểm soát như Nakata.

Mọi thứ càng trở nên khó khăn hơn khi HLV Troussier bị sa thải vào tháng 6. Trước tình thế đó, anh chuyển sang Basel (Thụy Sĩ) vào tháng 1/2006. Tại Basel, Nakata nhanh chóng khẳng định vị trí, giành chức vô địch quốc gia Thụy Sĩ và đoạt Cúp quốc gia 2 mùa liên tiếp, trước khi trở lại Kashima Antlers vào mùa hè 2008.