Bóng đá thế giới đang chứng kiến sự thay đổi đáng chú ý trong cách các đội tuyển quốc gia lựa chọn HLV trưởng. Thay vì ưu tiên những chiến lược gia đã thành danh tại các câu lạc bộ lớn, một số liên đoàn đặt niềm tin vào các nhà cầm quân trưởng thành từ hệ thống đào tạo trẻ. Những HLV này có lợi thế nhờ am hiểu cầu thủ, nắm rõ quá trình phát triển của từng thế hệ và xây dựng được triết lý thống nhất giữa các cấp độ đội tuyển.
Việc thăng chức nội bộ vì thế không chỉ giúp duy trì sự ổn định mà còn rút ngắn quá trình chuyển giao lực lượng từ đội trẻ lên đội tuyển quốc gia.
Thực tế cho thấy hướng đi này đã mang lại nhiều thành công. Một số nhà cầm quân từng bị nghi ngờ vì thiếu kinh nghiệm ở cấp độ cao nhất sau đó đã giành danh hiệu lớn, tạo dựng tên tuổi và mở ra những giai đoạn đáng nhớ cho đội tuyển.
Từ Lionel Scaloni, Luis de la Fuente đến những trường hợp mới như Go Oiwa, bóng đá hiện đại đang chứng minh rằng kinh nghiệm làm việc với các thế hệ trẻ có thể trở thành nền tảng quan trọng cho thành công lâu dài.
Hãy cùng BongDaChauA điểm qua sáu đội tuyển quốc gia đã và đang đặt niềm tin vào những HLV trưởng thành từ hệ thống đào tạo trẻ.
6 HLV Dẫn Dắt ĐTQG Từ Các Đội Trẻ
1. Go Oiwa (Nhật Bản)
Sau Asian Cup diễn ra vào tháng 1 và tháng 2/2027, Hajime Moriyasu sẽ khép lại hành trình dẫn dắt đội tuyển Nhật Bản. Người kế nhiệm ông từ tháng 3/2027 là Go Oiwa, HLV từng làm việc tại các đội trẻ Nhật Bản.
Go Oiwa bắt đầu sự nghiệp huấn luyện tại Kashima Antlers và được bổ nhiệm làm HLV trưởng vào năm 2017. Chỉ hơn một năm sau, Oiwa giúp đội bóng giành chức vô địch AFC Champions League đầu tiên trong lịch sử.

Sau khi rời Kashima, Oiwa chuyển trọng tâm sang bóng đá trẻ. Ông tiếp quản đội U18 Nhật Bản năm 2021, sau đó dẫn dắt thế hệ U21 và đưa đội tuyển Olympic Nhật Bản tiến đến tứ kết môn bóng đá nam tại Paris 2024.
Dấu ấn nổi bật của Oiwa là chức vô địch U23 châu Á năm 2024, qua đó giúp Nhật Bản giành vé tham dự Olympic Paris. Hai năm sau, ông tiếp tục bảo vệ thành công danh hiệu với lực lượng chủ yếu gồm các cầu thủ U21, giúp Nhật Bản trở thành đội tuyển đầu tiên vô địch giải đấu trong hai kỳ liên tiếp.
Những thành tích ấy thể hiện rõ triết lý của Oiwa: tạo điều kiện cho cầu thủ trẻ phát triển nhưng vẫn duy trì khả năng cạnh tranh và giành chiến thắng. Chúng cũng giúp ông trở thành HLV đầu tiên hai lần được AFC vinh danh là Nhà cầm quân xuất sắc nhất năm.
Việc bổ nhiệm Oiwa không chỉ phục vụ mục tiêu trước mắt mà còn có thể mang lại lợi ích lâu dài cho đội tuyển Nhật Bản. Nhà cầm quân này đã trực tiếp làm việc với nhiều tuyển thủ thuộc lực lượng dự World Cup 2026 như Zion Suzuki, Yuito Suzuki, Junnosuke Suzuki, Kento Shiogai, Keisuke Goto và Ayase Ueda.
Khi tiếp quản đội tuyển quốc gia, Oiwa dự kiến vẫn đồng thời dẫn dắt đội U21 Nhật Bản trong hành trình hướng đến Olympic Los Angeles 2028. Sự kiêm nhiệm này có thể tạo nên một hệ thống xuyên suốt giữa các cấp độ, đồng thời mở ra con đường rõ ràng để những tài năng trẻ tiến lên đội tuyển quốc gia.
Nhiệm vụ quan trọng nhất của Oiwa là kết hợp những trụ cột giàu kinh nghiệm tại World Cup 2026 với thế hệ cầu thủ do chính ông đào tạo. Nếu quá trình chuyển giao diễn ra thuận lợi, Nhật Bản hoàn toàn có thể tiến xa tại World Cup 2030.
2. Slaven Bilić (Croatia)
Sau World Cup 2026, Zlatko Dalić khép lại hành trình chín năm dẫn dắt đội tuyển Croatia. Nhà cầm quân này đã đưa quốc gia vùng Balkan đến giai đoạn thành công bậc nhất lịch sử, nổi bật với vị trí á quân World Cup 2018 tại Nga và thành tích lọt vào bán kết World Cup 2022 ở Qatar.
Người được lựa chọn kế nhiệm Dalić là Slaven Bilić. Đây là lần đầu tiên sau 14 năm ông trở lại dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Việc bổ nhiệm Bilić không chỉ mang ý nghĩa tái hợp mà còn thể hiện mong muốn tiếp tục chiến lược phát triển cầu thủ trẻ và chuyển giao thế hệ của bóng đá Croatia.
Tháng 8/2004, Bilić được bổ nhiệm làm HLV trưởng đội U21 Croatia. Trong thời gian này, ông mạnh dạn trao cơ hội cho nhiều tài năng sau đó trở thành trụ cột của đội tuyển quốc gia như Luka Modrić, Eduardo da Silva và Vedran Ćorluka.
Bilić mới 37 tuổi khi được trao quyền dẫn dắt Croatia. Dù còn rất trẻ, ông tiếp tục đặt niềm tin vào những cầu thủ giàu tiềm năng. Bên cạnh Modrić, Eduardo và Ćorluka, nhà cầm quân này còn trao cơ hội cho Ivan Rakitić và Mario Mandžukić, những người sau đó trở thành nhân tố quan trọng của đội tuyển.
Tại vòng loại EURO 2008, Croatia đứng đầu bảng đấu có sự góp mặt của Anh và Nga. Đến vòng chung kết, họ tiếp tục gây ấn tượng khi toàn thắng cả ba trận ở vòng bảng. Dù không thể giành vé tham dự World Cup 2010 tại Nam Phi, niềm tin dành cho Bilić vẫn được duy trì. Ông tiếp tục dẫn dắt đội tuyển cho đến khi EURO 2012 khép lại.
Thành công rực rỡ của Croatia dưới thời Zlatko Dalić có nền móng quan trọng từ giai đoạn Bilić thúc đẩy công tác đào tạo trẻ và đưa một thế hệ tài năng lên đội tuyển quốc gia.
3. Gareth Southgate (Anh)
Gareth Southgate dẫn dắt đội tuyển Anh tại World Cup 2018 ở Nga và World Cup 2022 tại Qatar. Dưới thời ông, Tam sư tìm lại sự ổn định sau nhiều năm thường xuyên gây thất vọng ở các giải đấu lớn. Những bước tiến của tuyển Anh trong giai đoạn này không chỉ đến từ chất lượng cầu thủ mà còn mang đậm dấu ấn quản lý và xây dựng tập thể của Southgate.
Trước khi dẫn dắt đội tuyển Anh, Gareth Southgate từng là HLV của đội U21. Khi dẫn dắt ĐTQG, chính HLV Southgate đã đặt niềm tin vào những cái tên mà ông từng làm việc chung, có thể kể đến như Harry Kane, John Stones và Jordan Pickford.

Sự am hiểu các cầu thủ trẻ giúp Southgate đẩy nhanh quá trình chuyển giao thế hệ và tạo nên một đội tuyển Anh có tính gắn kết cao hơn. Tại World Cup 2018, ông đưa Tam sư vào bán kết. Đội bóng sau đó tiếp tục duy trì thành tích ổn định khi ít nhất lọt vào tứ kết ở bốn giải đấu quốc tế lớn liên tiếp, bao gồm cả EURO và World Cup.
Di sản lớn nhất của Southgate không chỉ nằm ở kết quả thi đấu mà còn là việc cải tổ văn hóa, khôi phục sự ổn định và giúp các cầu thủ tìm lại niềm tự hào khi khoác áo đội tuyển Anh. Đáng tiếc, vị chiến lược gia 55 tuổi vẫn không thể mang về được ít nhất một danh hiệu lớn cho Tam Sư, dù đã đứng trước ngưỡng cửa thiên đường.
4. Lionel Scaloni (Argentina)
Đội tuyển Argentina từng trải qua một thời gian dài không thể giành danh hiệu tại các giải đấu quốc tế. Người chấm dứt giai đoạn khó khăn ấy chính là HLV Lionel Scaloni.
Tại World Cup 2018 ở Nga, Scaloni làm trợ lý cho Jorge Sampaoli, người ông từng cộng tác từ thời còn làm việc tại Sevilla. Sau giải đấu, Scaloni được giao nhiệm vụ dẫn dắt đội U20 Argentina. Sau khi Sampaoli từ chức, Scaloni được bổ nhiệm làm HLV tạm quyền của đội tuyển quốc gia vào tháng 8/2018. Ban đầu, đây chỉ là quyết định mang tính chất tạm thời, nhưng những gì sau đó vị chiến lược gia này mang lại đã thay đổi Argentina mãi mãi.
Scaloni xây dựng ban huấn luyện với sự góp mặt của nhiều người đồng đội cũ, bao gồm Pablo Aimar và Walter Samuel và Roberto Ayala. Việc kết hợp một HLV trẻ với đội ngũ trợ lý giàu kinh nghiệm thi đấu quốc tế đã tạo nên nền tảng cho giai đoạn thành công bậc nhất lịch sử Argentina.
Những thành tựu sau đó đã chứng minh quyết định của Liên đoàn Bóng đá Argentina là hoàn toàn đúng đắn. Scaloni giúp đội tuyển hai lần vô địch Copa América và đăng quang tại World Cup 2022 ở Qatar. Tại World Cup 2026, Argentina tiếp tục tiến đến trận chung kết nhưng để thua Tây Ban Nha, qua đó không thể bảo vệ ngôi vương.
Từ một phương án tạm thời trong thời điểm khó khăn, Scaloni trở thành ví dụ tiêu biểu cho một trong những quyết định bổ nhiệm nội bộ thành công nhất lịch sử bóng đá thế giới.
5. Mohamed Ouahbi (Morocco)
Morocco, một trong những quốc gia đăng cai World Cup 2030, đang nhận được nhiều sự chú ý nhờ chiến lược phát triển bóng đá mang tầm quốc gia. Sự đầu tư vào bóng đá của Morocco được thể hiện ở ngay cấp độ trẻ, khi lứa U20 của quốc gia này vô địch U20 World Cup 2025. Người dẫn dắt đội U20 Morocco đăng quang là Mohamed Ouahbi. Đến tháng 3/2026, ông được thăng chức làm HLV trưởng đội tuyển quốc gia.

Tại World Cup 2026, Ouahbi xây dựng đội bóng chú trọng kiểm soát bóng và chủ động tổ chức thế trận. Phong cách này đánh dấu bước phát triển mới so với lối chơi phòng ngự chắc chắn kết hợp phản công nhanh từng giúp Morocco thành công ở giải đấu trước. Dưới sự dẫn dắt của ông, Morocco tiến đến vòng tứ kết và tiếp tục khẳng định vị thế của một trong những đội tuyển hàng đầu châu Phi.
Với một thế hệ HLV và cầu thủ cùng trưởng thành trong hệ thống, chia sẻ triết lý thống nhất từ cấp độ trẻ, Morocco đang tiến thêm một bước quan trọng toward mục tiêu làm nên lịch sử.
Ngay trong đợt tập trung đầu tiên vào tháng 3, Ouahbi triệu tập nhiều thành viên thuộc đội hình vô địch U20 World Cup, trong đó có các tiền đạo Gessime Yassine và Yassir Zabiri. Những cầu thủ từng được ông dẫn dắt ở các cấp độ trẻ, bao gồm tiền vệ Samir El Mourabet, cũng được trao cơ hội. Cách lựa chọn nhân sự này giúp các tài năng trẻ từng bước khẳng định vị trí trong đội tuyển quốc gia.
Với một thế hệ HLV và cầu thủ cùng trưởng thành trong hệ thống, chia sẻ triết lý thống nhất từ cấp độ trẻ, Morocco đang tiến thêm một bước quan trọng trong tham vọng trở thành đại diện châu Phi đầu tiên vô địch World Cup.
6. Luis De La Fuente (Tây Ban Nha)
Kể từ khi tiếp quản đội tuyển Tây Ban Nha vào tháng 12/2022, HLV Luis de la Fuente đã từng bước đưa La Roja trở lại vị thế hàng đầu của bóng đá thế giới. Sau UEFA Nations League 2023 và EURO 2024, chức vô địch World Cup 2026 giúp De la Fuente trở thành HLV đầu tiên hoàn tất bộ ba danh hiệu lớn ở cấp độ đội tuyển quốc gia, thành công này sự kiên trì và đầu tư dài hạn ngay từ cấp độ trẻ, mà HLV Luis De Le Fuente là người đóng vai trò quan trọng.
Trong đội hình Tây Ban Nha tham dự World Cup 2026, nhiều trụ cột từng làm việc với De la Fuente từ khi còn khoác áo các đội tuyển trẻ. Rodri, Mikel Merino và Unai Simón thuộc thế hệ vô địch U19 châu Âu năm 2015. Fabián Ruiz, Dani Olmo và Mikel Oyarzabal là những thành viên của đội tuyển giành chức vô địch U21 châu Âu năm 2019, hay Marc Cucurella cũng từng là học trò của De La Fuente từ năm 2019.
Nhà cầm quân này cũng trở thành HLV đầu tiên giành các danh hiệu quốc tế lớn ở ba cấp độ U19, U21 và đội tuyển quốc gia. Thành công của De la Fuente chứng minh rằng việc đầu tư vào bóng đá trẻ có mối liên hệ trực tiếp với năng lực cạnh tranh và thành tích lâu dài của đội tuyển quốc gia.
